Phiên ngoại: Tạm biệt Đông Hoàng

Edit: Đông Thần Thần

P/s: Cuối cùng cũng hoàn rồi *nhảy múa hát ca* ((┌|o^▽^o|┘))♪

Mà sao mỹ nam trong bộ này luôn tội nghiêp thế nhỉ? Không cho ai sống yên ổn hết, trừ nam 9 là Sess sama :v

image

Trên hải vực bát ngát, một toà tháp vững chắc đơn độc, im lìm đắng giữa mênh mông trời nước, trong bóng đêm thanh lãnh, trăng sao sáng ngời, chung quanh im ắng chỉ có ánh trăng sáng và tiếng sóng đánh ầm ầm.

Trăng càng lúc càng lên cao, vũ trụ bắt đầu chìm vào giấc ngủ, sao sáng cũng dần thưa thớt. Bầu trời đêm càng lúc càng sâu thăm thẳm không thấy đáy như biển sâu, bát ngát như nhau, thần bí như nhau…

Năm tháng ở đây lại tiếp tục im lặng, dài thêm một năm rồi lại một năm nữa…

Trên toà tháp cô độc, giữa cung điện trống trải, ngòn đè mờ nhạt từ trên cao chiếu xuống vương toạ, trên đó là một chàng trai khuynh thành tuyệt thế, nửa nằm nửa ngồi môt mình lười nhác dựa trên vương toạ của hắn. Mái tóc trứng như tuyết xoã xuống trên vai hắn, dài như một dải ngân hà treo ngược, như một đoá kim ngân hoa đẹp đẽ nhất.

Dường như vì mỏi người, hăn nhẹ nhàng di chuyển tư thê của mình. Trong đại điện yên tĩnh phát ra tiếng kim loại va chạm giòn tan. Dù động tác rất nhỏ thôi cũng làm cho xiềng xích kia lộ ra dưới mái tóc dài của hắn. Đó là một loại kim loại màu bạc, không rõ chất liệu đúc thành, phía trên khắc hình đầu rồng, chặt chẽ giam giữ đôi chân trắng như ngọc của hắn…

Không biết vì lí do gì, hình rồng hôm nay dường như bất an dao động, mơ hồ phát ra tiếng rồng kêu nho nhỏ, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ có thể thoát khỏi hình dạng đó, bay lên chín tầng mây…

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng cầm chén rượu lên, hương rượu thơm lành lạnh tràn ngập trong mũi. Cho dù là có vẻ như vô tình nhưng động tác lại vô cùng lười nhác, lộ ra vẻ tao nhã quý tộc. Mắt phượng hơi liếc xuống phía dưới, đôi măt thâm thuý nhìn ma lực đang dao động dưới chân mình.

Cuối cùng cũng không thể không thừa nhận rồi sao?

Hắn nheo mắt, cười trào phúng…

Người người đều khao khát sức mạnh, đây cũng là trói buộc lớn nhất trong mắt hắn…

Hắn là Đông Ly, vua hồ tộc, xuất thân từ yêu tộc cao quý có từ thời viễn cổ…

Những người sống trong tộc cùng thời với hắn đều đã sớm chết, còn lại vài người đã tu thành chính quả. Chỉ có một mình hắn cô đơn, cố chấp muốn ở lại thế giới này không chịu rời đi…

Đáng tiếc…….

Sao có thể không thừa nhận, không chịu rời đi….. Sức mạnh của hắn đã không thể áp chế lại được, một khi phóng thích, chỉ sợ thế giới này sẽ diệt vong! Cuối cùng vẫn là không đành lòng. Mặc dù thế giới này đã sớm không còn như trước, cũng không muốn đất trời hắn từng nhìn ngắm bị huỷ diệt. Ít nhất, hắn cũng muốn một người phải sống tiếp….

Không biết, sau bao lâu, đứa trẻ kia mới phát hiện hắn đã đi mà không tạm biệt?

Ha ha, chắc là sẽ rất lâu, rất lâu sau…… Hắn khẽ nhếch khoé môi, cười nhạt đến khuynh quốc khuynh thành. Đáng tiếc, người này sẽ không còn cơ hội để nở nụ cười tuyệt thế tao nhã này một lần nữa.

Lâu sau, nụ cười nhạt dần, chén rượu trên tay nâng lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch… Cũng là lúc rời đi……

“Choang” một tiếng, chén rượu rơi xuống đất, không khí ngưng tụ lại dưới chân hắn. Ngọn đèn kia cũng lúc sáng lúc tối, lắc lư bất định. Cây đèn giữa điện bắt đầu lung lay sắp đổ, cả đại điện cũng rung chuyển theo…Dáng người cao ráo từ từ đứng lên, nhìn quanh bốn phía: tòa tháp sa hoa, cung điện rộng rãi khí thế như vậy lại từ từ sập xuống, đồ vật lung lay,…Cuối cùng, cả tòa tháp cao đổ sập xuống, biến mất giữa biển lớn mờ mịt…

Bóng hắn cứ như vậy sừng sững giữa hư không, như vị thần cổ xưa đang quan sát con dân…Gió biển ào ào thổi, mái tóc dài màu bạc như tung bay trong gió. Tất cả như vẽ nên một bức tranh hoàn mỹ. Thân hình cao lớn mà uy vũ, người thường như chỉ có thể đứng dưới chân hắn mà ngước nhìn, như là một khoảng cách khó ai vượt qua. Áo bào đỏ như lửa rực rỡ bay phần phật theo chiều gió, như thiêu đốt lửa lớn, vô cùng kì vĩ…

Tất cả ào ào đổ xuống hải vực, hắn ổn định sức mạnh đang xao động trong cơ thể, cẩn thận khống chế, không cho sức mạnh xuất ra ngoài. Cực quang nhiều màu rực rỡ bất chợt xuất hiện, sức mạnh vô hình khiến không khí như có sức ép. Có cảm giác nếu như hắn vô ý động một chút là có thể hủy diệt trời đất. Đó là sức mạnh chỉ có thần mới có!

Chùm tia sáng nhiều màu vòng quanh người hắn, làm thân hình hắn bất giác đứng thẳng dậy, không khí lưu động trở nên rất chân thực. Sức mạnh này hắn không cự tuyệt, cũng không cho xuất ra ngoài, mà làm cho nó phản ứng lại trên người…Hắn nâng mắt, con ngươi màu tím hướng về hư không phía tây xa xa. Đó là nơi mà hắn muốn nói lời từ biệt cuối cùng.

Hẹn gặp lại!

Không thấy hắn hơi hơi cười như hoa quỳnh nở về đêm nữa, một giây lướt qua, bóng dáng tuyệt thế kia cũng trở nên lượn lờ như gió thoảng. Rốt cuộc trong thiên hạ đã không còn thấy dấu vết của hắn nữa…

………………………………………………………………………..

“Có chuyện gì sao?”

Hoa viên trong cung của tây quốc vương, tân vua khuyển tộc hơi cau mày, nhẹ giọng hỏi thê tử đang có mang sáu tháng trước mắt

“Hả?”

Bị hỏi bất ngờ làm cho giật mình, cô gái đang ngắm nhìn bầu trời đêm quay đầu lại, ánh mắt đen mang chút mờ mịt và ngơ ngác. Cho đến khi có một bàn tay to mà dịu dàng lau nước mắt nàng, nàng mới giật mình phát hiện là mình thất thố. Chống lại ánh nhìn lo lắng của Sesshoumaru, Tiêu Lăng Nguyệt cười cười thoải mái:

“Không, không có gì!”

Theo vòng tay rộng mở của chồng mình, nàng thuận thế dựa vào lòng, tay trái vô thức vỗ bụng nhè nhẹ. Tiêu Lăng Nguyệt lại đem ánh mắt nhìn về phía trời đêm xa xăm…Không có gì, nàng chỉ cảm thấy có cái gì đó buồn man mác, cảm giác như có cái gì đó vĩnh viễn ra đi, không bao giờ trở về nữa.

Cảm giác lòng bàn tay hơi run run, tiểu tử hiếu động trong bụng không chịu bị bỏ mặc, đang gây chú ý đến sự tồn tại của mình đây mà!

Thu hồi lại cảm xúc ngơ ngác của mình, Tiêu Lăng Nguyệt buồn cười nhìn về phía chồng mình mà oán giận:

“Sesshoumaru, con của chàng quậy ta kìa…”

Con ngươi màu vàng hơi ngưng lại, bàn tay cầm kiếm bao năm, nhưng nay lại dè dặt, cẩn trọng, nhẹ nhàng vuốt ve bụng vợ mình. Như một lời đáp, sinh mệnh mạnh mẽ bên trong hơi đạp một cái. Khuôn mặt lãnh đạm bấy lâu của Sesshoumaru hiện lên tia vui sướng, ánh mắt vàng lạnh như băng lại tràn ngập tia cười nhàn nhạt mà dịu dàng, ấm áp.

Huyết mạch tương liên, là di truyền sự mạnh mẽ của hắn. Đó là niềm tự hào của người làm cha.

Sinh mệnh nhỏ, cho tới bây giờ vẫn là một điều thần kỳ và thiêng liêng…

Bài trước
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Góc trảm phong ^~^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: